BÌNH CHỌN

BÌNH CHỌN SÁNG TÁC NHỚ CHỌN BÀI ĐĂNG CŨ HƠN và BÌNH THEO CÁC MỨC Hay , Khá, Trung bình, Dở

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

BỤI PHẤN [10H-Si]

Có một ngày con chìm vào cổ tích
Có vòng tay của cha
Có vai áo bạc sờn của mẹ
Có nụ cười khúc khích bạn bè
Và bụi phấn trên áo dài cô giáo...
Bụi phấn rưng rưng
Hai mươi năm bục giảng
Hai mươi năm mòn mỏi trang giáo án
Còm cõi tay cô trên trang viết học trò
Bụi phấn vẫn rơi...
Để tóc cô bạc màu như màu phấn
Bao nhiêu năm nhuộm trắng một mái đầu
Bụi phấn bay...
Bay trong gió nhẹ nhàng
Thổi tình yêu thương lên từng ánh mắt
Lên những đôi tay non nớt chúng con
Bụi phấn xôn xao...
Trong lời giảng ấm nồng tình cô giáo
Và trong tim con
Có một màu
Màu phấn trắng yêu thương.

Đoàn Thị Phương Trinh 10 H-Si

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010

NẮNG [12A]

Hạ lặng lẽ xếp quần áo vào túi xách, thở dài. Không chỉ một mình Hạ thở dài mà cả bọn lớp 12 thở dài. Hết ngày mai, chúng xa trường…

Hạ đến bên cái bàn con gắn bó với cô suốt ba năm trời, bật đèn, rút từ tận sâu trong hộc bàn ra một cuốn sổ nhỏ. Đó là nhật kí. Hạ muốn viết tiếp những dòng nhật kí còn dang dở nhưng… ngày mai chia tay rồi, biết nói gì đây? Cầm bút lên rồi lại đặt xuống, Hạ nghẹn ngào. Làm sao mà không khóc cho được cơ chứ? Hạ khóc vì ngày chia tay, vì sự nối tiếc, vì thương nhớ hay vì tương lai của cô? Nhà Hạ nghèo, nghèo nhưng hiếu học. Tuy vất vả thật đấy, nhưng ba mẹ vẫn cố gắng cho Hạ được đi học. Học đến cấp ba đã là một nỗ lực vượt bậc của Hạ, của bố mẹ và cả mấy đứa em út ở nhà nữa. Ngày Hạ đậu vào trường chuyên, cô mừng đến phát khóc, chỉ biết ôm chầm lấy mẹ và mấy em mà nấc lên thành từng tiếng. Ngày ấy, sao mà qua nhanh…Giờ Hạ đã học 12, đã sắp ra trường nhưng… con đường tương lai của Hạ sẽ ra sao đây? Học tiếp Đại học ư? Tiền? Còn mấy em? Còn ba mẹ?... Viết gì đây hả nhật kí? Viết những dòng thở than chăng? Hạ không biết… Nghĩ đến những điều đó, tự nhiên Hạ thấy lòng mình nao nao. Bao ước mơ, bao dự định, Hạ cất sâu vào tim mình như xếp mấy bộ quần áo học trò của cô vào túi vậy.

Học trò nghèo, cô có quyền mơ ước chăng? Hạ không biết, cô nghĩ lung lắm…
Muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt, Hạ bước ra khỏi phòng trọ của khu kí túc xá, nheo mắt lại vì ánh nắng chói chang. Hè đến rồi, cái nắng mới gay gắt như thế. Mẹ sinh Hạ vào một ngày tháng 7 đầy nắng, nên ba mẹ đặt cô là Hạ. Hạ có nắng, đẹp thật đấy nhưng… cái nắng ấy gắt quá và nó có nỗi buồn chia tay của tuổi học trò, Hạ nghĩ thế.

Kí túc xá của trường nằm ở sân sau, cạnh bãi cỏ xanh mướt, cô tự xem đó là cái đặc ân vì mỗi khi buồn, cô lại ngồi lên cái thảm cỏ mát rượi kia, rồi suy nghĩ, rồi tư lự, thả hồn vu vơ. Và bây giờ, Hạ vẫn đang thả hồn mình bay theo mây trời, tạm quên đi những suy nghĩ phiền muộn kia, để được sống vô tư như lứa tuổi học trò mà lẽ ra cô đáng phải có. Ấy vậy mà trong lòng cô cứ phải luôn quanh quẩn những muộn phiền… Thẩn thơ với những ý nghĩ của mình, chợt Hạ cảm thấy đau điếng. Một cuốn sách toán dày cộm đập vào đầu cô. Thủ phạm là Trường chứ chẳng ai khác.

_Bà làm gì mà thẩn thờ vậy?

_Kệ tôi, ông quan tâm làm gì?

Trường khẽ trề môi rồi nâng cặp kính dày cộm của mình lên vừa tầm mắt rồi lại ngồi đọc cuốn sách toán dày cộm mà cậu đem theo:

_Ông siêng vậy? Đọc toàn sách “bác học”!

_Bởi ai đó có chịu nói chuyện với tui đâu!

_Ừm thì…

_Đúng là dân chuyên Văn, suốt ngày mộng mơ!- Trường trêu chọc

_Còn ông? Dân chuyên toán đúng là con mọt sách!

Trường cau mày khiến Hạ buồn cười. Hạ thích cái vẻ mặt nhăn nhó của Trường lúc này.

_Trường này…

_Huh?

_Tụi mình làm bạn được bao lâu rồi nhỉ?

_Bà muốn tính thời gian làm bạn thân hay thời gian gây lộn?

_Cả hai?

_E hèm, thời gian làm bạn là n ngày, thời gian gây lộn là x ngày, với n và x là ẩn số mà tui cũng chả biết!_ Trường cười tinh nghịch

_Không biết thì nói không biết, lại giở bệnh toán học ra! Trường này, có lẽ…- Hạ đột nhiên tỏ vẻ nghiêm túc- …có lẽ Hạ sẽ không đi học đại học đâu…

_Sao vậy?- Trường gần như nhảy dựng lên

_Ông… ông biết hoàn cảnh nhà tui rồi mà, ba tui đã hơn 60 rồi, còn tụi em tui nữa, nếu tui đi học đại học…

_Bà có hâm không? Chẳng phải bà muốn thi vào sư phạm, muốn làm cô giáo ư?

_Đúng… nhưng ước mơ đó xa quá Trường à, xa như những tia nắng này vậy. Với tay tưởng là đã chạm vào, nhưng đến đêm, nắng tắt, giấc mơ cũng tan…

_Bà nói gì tui không hiểu, tui chỉ biết bà phải làm cô giáo, phải học tiếp đại học, bà đừng dở hơi như vậy!!!

Từ “dở hơi” khiến Hạ bực mình:

_Ông lấy lý do gì mà buộc tui? Tui không “dở hơi”, đó là sự thật, nhà tui không khá giả như Trường và Trường cũng nên biết rằng học đại học không phải ai muốn là được đâu!!!

Hạ giận dỗi bước vào phòng, để Trường ngồi một mình. Hạ thấy mình hơi nóng, nhưng Hạ là đứa ngoan cố, nên cô sẽ không xin lỗi Trường trước nhưng… ngày mai là lễ Tổng kết rồi… Xa nhau, biết chừng nào gặp lại, sao cứ giận hờn như con nít hoài? Nghĩ vậy, Hạ mở cửa, định xin lỗi Trường nhưng cậu đã đi, đi rất nhanh và xa. Sau lưng Trường, một vài sợi nắng le lói. Tự nhiên Hạ thấy mắt mình cay nồng, nhìn cái dáng ấy Hạ lại nghĩ đến cảnh chia tay, thật buồn… Dân chuyên Văn thì hay đa sầu, đa cảm, có lẽ điều đó đúng với Hạ chăng?

Đêm cuối ở trường, nằm trên cái giường thân yêu của kí túc xá, Hạ chẳng tài nào ngủ được…

***


Bây giờ là chiều, chính xác là 3 giờ 45 phút chiều, đúng cái thời gian mà hôm qua Hạ cãi nhau với Trường, tên bạn thân suốt 3 năm học cấp Ba. Hạ lén nhìn qua lớp Toán, thấy Trường lạnh tanh. Hạ nghĩ có lẽ Trường vẫn còn giận mình. Tự dưng Hạ ghét mình quá, không đâu lại nói năng vô duyên, giờ sắp chia tay, câu xin lỗi sao cứ ấp úng giữ trong lòng, chẳng thể nói ra…

Hạ nhìn lại ngôi trường thân yêu, nhìn thầy cô, nhìn bạn bè. Tất cả, tất cả đều là kí ức đẹp của tuổi học trò, đẹp nhất trong đời Hạ…

Chia tay, đứa nào cầm nổi nước mắt cơ chứ. Lớp Hạ toàn con gái, chúng ôm nhau khóc hu hu. Hic, sến thật, nhưng đó là trong mắt bọn con trai. Hạ không nghĩ thế. Xa trường rồi, đến ngày nào Hạ mới gặp lại đám bạn đây? Rồi đây, Hạ sẽ về quê hoặc tìm một nghề nào đó để kiếm tiền phụ thêm bố mẹ? Số phận của cô học trò nghèo là thế chăng?

4 giờ 15 phút chiều, nắng vẫn còn gay gắt…

Lễ tổng kết đã xong, Hạ chuẩn bị đi ăn liên hoan với lớp thì…

_Hạ… _Trường ngập ngừng.

_Có… gì không?

_Tui… tui… xin lỗi chuyện hôm qua nghen… là tui…

_Không, là lỗi của tui! Tui sai rồi! Tui không nên nói vậy!

Trường thấy lạ và Hạ cũng cảm thấy rất ngượng. Lần đầu tiên, Hạ tỏ ra “ngại ngùng đến vậy trước mặt Trường và cũng là lần đầu trong suốt 3 năm trời học chung, Hạ mở lời xin lỗi.

Trường cười, Hạ cũng cười…

_Tặng bà này!

_Gì vậy?

_Chỉ là một cuốn sổ thôi, tui thấy nó xinh xinh nên tui nghĩ bà sẽ thích.

_Ừm, cảm ơn ông, tui…

_"Tui không chuẩn bị gì”, bà định nói vậy phải không?

_À…ông hiểu ý tui nhất!- Hạ cười ngượng.

_Thôi, tui không cần quà đâu, chỉ cần…

_Cần gì?

Hạ ngẩn lên nhìn Trường, đôi mắt tròn càng long lanh trong ánh nắng sân trường càng khiến Trường bối rối. Có một điều Trường không hiểu, một cảm xúc thật lạ mỗi khi Trường nhìn sâu vào đôi mắt buồn của Hạ…

_Bà… bà…

_Bà gì? Bạch bà bà hay Hắc bà bà?- Hạ trêu đùa.

_Hạ có hứa với Trường là Hạ sẽ luôn tin vào cuộc sống, tin vào tương lai không? Tuy hoàn cảnh gia đình Hạ tuy khó khăn, nhưng với sức học và khả năng của Hạ, Trường tin, Hạ sẽ vào được đại học…

Một lần nữa, mắt Hạ đỏ hoe, rồi thút thít…

_Hạ… Trường… Trường nói gì sai à?

_Không… không… Hạ chỉ… cũng chnẳg hiểu nữa. Hạ không nghĩ ngày chia tay lại đến nhanh thế… Hạ cứ mong những năm tháng cấp Ba đừng bao giờ kết thúc… nhưng… nhưng…chuyện học đại học, Hạ không dám nói trước…
Hạ lại nghẹn ngào, càng khiến Trường lúng túng.

_Này, Hạ định khiến cả trường biết Trường làm Hạ khóc à? Nín đi…

Hạ hít một hơi dài, cố ngưng khóc. Hạ chùi vội nước mắt:

_Trường cũng vậy nghen! Trường phải hoàn thành ước mơ trở thành kĩ sư hoá dầu đó…

_Ừm, còn điều này…

_Huh?

_Hứa với Trường là khóc ít thôi nghen… vì Trường không… không… không muốn nhìn… nhìn Hạ khóc, thấy… sao sao ấy!

Giọng Trường nhỏ xíu, lúng túng, cậu nhìn trời, nhìn đất, nhìn mây, nhưng chẳng dám nhìn vào mắt Hạ. Nói xong rồi cậu quay đi, đỏ cả mặt. Nhưng Hạ nghe rất rõ từng lời của Trường và giờ đây, mặt Hạ còn đỏ hơn cả Trường...


***

_Hạ, sao mặt mày đỏ dữ vậy?_ Đám bạn nhao nhao hỏi

_À, do nắng… nắng đó mà…

***

“ Hạ à, Trường không phải là đứa giỏi ăn nói nên Trường làm Hạ buồn. Trường xin lỗi. Nhưng thật sự, Trường mong Hạ hoàn thành giấc mơ đại học của mình. Hạ hỏi Trường lấy lý do gì mà buộc Hạ, Trường chẳng có lý do gì. Trường chỉ biết Trường rất buồn nếu Hạ phải bỏ dở ước mơ làm cô giáo của Hạ. Trường vẫn nhớ lần đầu tiên gặp Hạ, Hạ mặc áo dài trắng, đi dạo trong ánh nắng sân trường, khi ấy… Trường đã nghĩ rằng Hạ giống như một thiên thần vậy và Trường tin, khi Hạ mặc áo dài đứng trên bục giảng, Hạ sẽ đẹp lên gấp bội. Hạ tin Trường chứ? Bây giờ, nắng có thể tắt, nhưng ngày mai, nắng có thể còn rực rỡ hơn ngày hôm nay, vậy nên đừng từ bỏ ước mơ nghen!”

Cô khẽ mỉm cười, xếp lại tờ giấy mà anh kẹp trong cuốn sổ tặng cho cô. Cô sinh viên lại rảo bước trong ánh nắng sân trường đại học sư phạm. Xem ra một ngày mới lại bắt đầu…

Hết

Tạ Thị Bích Hồng

THỨC DẬY [11S-Đ]

Nào hãy tỉnh dậy đi
Hỡi nụ hoa bé bỏng
Nắng mùa xuân khát vọng
Lấp lánh ánh trên cành

Ôi tiết xuân trong lành
Trong màu trời, sắc đất
Tiếng chim ca ngây ngất
Dậy thôi nào, bạn ơi!

Nắng xuân đã gọi mời
Bằng những lời tha thiết
Sẽ vô cùng nuối tiếc
Những sắc màu đẹp tươi

Dậy và hãy mỉm cười
Nở nụ hồng chúm chím
Giọt sương đêm ngọt lịm
Đọng trên má làm duyên.

Tác giả: Trần Thị Kiều - 11S-Đ

THẦY ƠI, CẢM ƠN VÀ XIN LỖI [10V-A]

Xuân-hạ-thu-đông, bốn mùa lặng lẽ trôi qua và một năm nữa đang bước đến. Thời gian cứ thế, cứ âm thầm làm đổi thay tất cả và nó cũng đã làm con phải xa bạn bè, xa mái trường thân thương-nơi đã có không biết bao nhiêu kỉ niệm vui buồn và nhất là phải rời xa thầy-người cha mà con luôn yêu dấu!
Ngược dòng thời gian tìm đến những kí ức đã qua, lòng con bỗng xuyến xao, rộn rã lạ thường. Con như một đứa con xa quê lần đầu tiên trở lại nơi chôn nhau cắt rốn để được tắm mình trong dòng suối trong vắt, ngọt ngào; như một người lữ khách đầy đam mê cứ bước mãi, bước mãi trên bãi cát nóng dù rát chân nhưng không bao giờ lùi bước. Nửa năm thôi mà con thấy thời gian sao dài quá. Nó như kéo dài đến vô tận nhưng con tin chắc rằng nó sẽ không bao giờ kéo dãn được khoảng cách giữa con và thầy.
Đã xa rồi cái ngày ấy, ngày mà con hồn nhiên tíu tít bên cạnh thầy, được thầy hỏi han, chỉ bảo cho nhiều thứ. Tuổi mười lăm không phải là bé bỏng nhưng đứng bên cạnh thầy con thấy mình sao ngây ngô, khờ dại. Thầy đã quan tâm chăm sóc và thương yêu con rất thật lòng. Sự nhẫn nại của thầy đã biến con từ một đứa học trò “viết lách” chắng ra gì đã trở nên có khả năng hơn và dần dần giỏi hơn. Ước mơ có một giải thưởng môn Văn, con chưa bao giờ nghĩ tới nhưng chính tấm lòng đầy nhiệt huyết của thầy đã chắp cánh cho con bay cao, bay xa để thực hiện được hoài bão của mình. Cầm giấy chứng nhận học sinh giỏi cấp thành phố trên tay mà lòng con lâng lâng vui sướng, nhưng con biết người vui nhất vẫn là thầy. Đối với tất cả chúng con, thầy là người phúc hậu, rộng lòng yêu thương, luôn cười tươi với chúng con mỗi khi vui và an ủi chúng con mỗi khi bị vấp ngã. Nhưng ngày hôm đó, lần đầu tiên con thấy gương mặt thầy lại rạng rỡ đến thế. Thầy cứ cười, cười tít cả mắt, cười ngay khi chẳng có việc gì đáng cười. Thầy chẳng nói gì với con cả, chẳng có một lời khen hay một lời chúc mừng nhưng thầy đã dành cho con rất nhiều. Một cái vỗ thật nhẹ vào vai ngày hôm ấy khiến lòng con bừng sáng lên những ngọn lửa hi vọng, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người con và một khát vọng mới trong con lại trào dâng mạnh mẽ. Đôi bàn tay ấm áp của thầy, một lần nữa lại nâng con đến những ước mơ, những chân trời mới lạ, khiến con trỗi dậy một niềm tin vào tương lai tươi sáng hơn nữa. Để rồi từ đỉnh cao này con lại bay cao hơn, xa hơn đến một đỉnh cao khác. Cái tin thi đậu vào trường chuyên Lê Quý Đôn khiến con hoàn toàn sửng sốt. Niềm vui đến quá bất ngờ làm con cứ hoài nghi, cứ không tin đó là sự thật. Con như người trần lần đầu tiên bước vào thế giới thần tiên trở nên chơi vơi, lạ lẫm, đứng trên cái ranh giới mong manh giữa mơ và thực. Con như người nửa tỉnh, nửa say thỉnh thoảng lại giật mình, ngỡ ngàng trước thực tại. Một cú điện thoại của thầy đã kéo con ra khỏi bờ vực đó và con thêm tin vào cái sự thật mà con đã được nghe qua chính miệng người khác. Niềm vui trong con bây giờ mới thật sự vỡ òa. Con sung sướng, lâng lâng quá! Và cũng chính trong lúc này đây, lòng con lại dâng trào một tình cảm lạ thường, vừa biết ơn, vừa tự hào, vừa vui mừng, vừa hổ thẹn (kết quả chưa cao). Nhưng lạ thay đứng trước mặt thấy con lại không thể nào nói lên được tất cả những cảm xúc trong lòng mình. Và có một điều con luôn luôn muốn nói: “Thầy ơi, con cảm ơn thầy!”.
Thế nhưng dòng đời vốn quanh co và nhiều uốn khúc, đâu ai có thể ngủ yên trong niềm tin, trong sự chiến thắng. Đôi khi người ta mắc phải một sai lầm và biến nó thành bước ngoặc lớn trong cuộc đời của họ. Gục ngã hay đứng lên, tất cả đều phụ thuộc vào ý chí, nghị lực của mỗi con người và quan trọng hơn hết là đôi bàn tay cảm thông, nâng đỡ của người khác. Thầy ơi, con cũng thế, con cũng đã mắc phải một sai lầm hết sức ngớ ngẩn và nó đã làm cho thầy buồn suốt cả tháng trời, làm con không dám đối diện với thầy nữa nhưng cũng chính nhờ thầy mà con đã có đủ nghị lực để đứng lên, làm lại tất cả. Kì thi học sinh giỏi cấp tỉnh, con đã không may mắn nhưng chẳng hiểu sao con cứ cười và cứ đinh ninh một cái gì đó mơ hồ. Con không ngờ mọi cử chỉ, lời nói của con đếu tác động và ăn sâu trong lòng thầy đến thế. Và cũng kể từ ngày hôm đó thầy đã ôm ấp một niềm tin, một hi vọng nghiệt ngã. Thế nhưng sự thật vẫn là sự thật, nó đến và cướp đi ước mơ mong manh ấy. Cho đến lúc này đây, con mới chợt hiểu ra tất cả. Mấy ngày hôm trước thầy đã nói với con những câu hết sức kì lạ: “Quý học như thế này mà rớt thì tiếc quá!”.nhưng không hiểu sao con lại cho đó là một lời khen, con giương giương tự đắc và cười, một cái cười hãnh diện. con đâu biết rằng trong câu nói ấy thầy đã muốn nói với con rất nhiều điều và con cũng đâu ngờ được rằng lòng thầy đang hoang mang, buồn bã. Cứ thế, từng ngày trôi qua thầy luôn mang trong mình những nặng nề, hổ thẹn trong khi con vẫn luôn vui vẻ, hồn nhiên, ngủ quên trong cơn ảo tưởng. Để rồi kết quả đến và con thật sự bàng hoàng. Cả lớp nhìn con với cái nhìn đầy hoài nghi và tiếc nuối. Riêng con thì nỗi buồn không dâng đầy bằng sự ăn năn, hối hận vì những gì đã nói, về những việc đã làm và nhất là khi nhìn thấy hình ảnh của thầy trong ngày hôm đó thì một cảm giác tội lỗi đã trỗi dậy, ám ảnh con suốt cả thời gian dài. Xuyên qua chiếc ô ngọc bích của hàng cây phượng vĩ là hình ãnh một con người đứng bất động hồi lâu, thỉnh thoảng lại buông một cái thở dài nặng trĩu. Người ấy đưa ánh nhìn xa xăm lên bầu trời trong xanh, nơi có những đám mây biêng biếc lững lờ trôi, đôi khi lại hướng tầm mắt xuống đất, đăm đăm nhìn một cái gì đó mơ hồ. Người ấy chẳng nói năng gì và đã đứng như thế không biết tự bao giờ. Dáng hình ấy sao mà thân thương, quen thuộc đến thế, là dáng hình người thầy mà con luôn ghi nhớ. Khoảng cách giữa con và thầy chỉ là một vài cái bước chân nhưng giờ đây sao nó xa xôi quá. Là tại ánh nắng chiều man mác làm cho cảnh vật trở nên mơ hồ hay tại làn nước mắt đã hình thành nên khoảng cách? Con chẳng biết nữa, cũng chẳng hiểu tại sao. Nhưng đã có một cái gì đó làm con không thể bước đến bên thầy. Tiến một bước rồi lùi một bước, nâng chân lên rồi hạ xuống nặng nề, mọi cử động của con giờ đây sao khó quá! Giá như con chưa từng lầm lỗi, giá như con đừng quá vô tâm, giá như con dũng cảm hơn nữa, giá như…, giá như…thì ngày hôm nay đã không xảy ra cớ sự này! Cuối cùng, con chỉ biết đứng im, lặng lẽ nhìn thầy qua ô cửa lớp. những làn gió nhè nhẹ mơn man trên làn tóc, một vài tia nắng khẽ hôn lên cành cây kẽ lá và hương thơm của những đóa hoa thoang thoảng, ngọt ngào…những thứ ấy con đều rất yêu, rất quý nhưng giờ đây nó khiến con tê tái vô cùng. Con ước chi mọi vật như ngừng lại để hòa vào một giấc ngủ yên, hòa vào niềm đau chung của con và thầy. Thế rồi con lao đầu vào học, học mải miết, học quên ngày quên tháng bởi con muốn rằng mình sẽ làm được một điều gì đó thật lớn lao để nhờ vào nó nói lời cảm ơn và xin lỗi cùng thầy. Và rồi con đã đậu vào trường chuyên Lê Quý Đôn, và rồi một lần nữa con lại nhìn thấy ánh mắt ấy, nụ cười ấy trên gương mặt hiền từ của thầy, cũng kể từ lúc đó con biết lòng thấy vị tha, cao cả biết nhường nào!
Thầy ơi, tuy chỉ gắn bó với thầy gần một năm thôi nhưng con đã cảm nhận được tất cả tình yêu thương, tất cả sự quan tâm, chăm sóc của thầy. Thầy dạy con rất nhiều điều nhưng dạy làm người thì nhiều hơn cả. Có lẽ đi suốt cuộc đời này, con cũng sẽ không bao giờ quên hình ảnh người thầy thân thương- một người thầy mà con luôn yêu quý. Thầy ơi, cảm ơn và xin lỗi!

Hồ Ngọc Quý 10V-A

NHƯ MỘT CHÚ ẾCH CON SỐNG NƠI TRỜI RỘNG [11A2]

Hệt như một chú ếch con rời khỏi cái giếng nhỏ bé nơi quê nhà, tôi vào thành phố và bước chân vào cổng trường chuyên Lê Quý Đôn với bao niềm hân hoan, hi vọng và mơ ước.
Một ngôi trường mới, một nơi ở mới, một chiếc xe đạp mới và những người bạn mới khiến cho chú ếch con thấy mình bỗng nhiên khác hẳn, cao lớn hơn, chững chạc hơn rất nhiều.
Ngay buổi đầu tiên vào nhận lớp, cô Thoa đã nói với lớp tôi rằng “Ở cấp II thì ai cũng là siêu sao của trường mình nhưng vào đây rồi thì phải cố gắng lắm mới trở thành siêu sao”. Với cái suy nghĩ trẻ con của một cô bé vừa mới chập chững vào lớp 10, tôi cười thầm và tin chắc rằng mình sẽ lại là một “siêu sao”. Nhưng rồi tôi đã sai. Bởi lẽ chỉ cần một thời gian sau, tôi chợt nhận ra mình chỉ là một học sinh bình thường trong trường khi mà xung quanh tôi là bao nhiêu người tài giỏi. Họ - những con người giỏi giang mà bạn phải khâm phục đã kéo tôi ra khỏi cái giấc mơ viển vông mà tôi là kẻ chiêm bao, không bao giờ tỉnh giấc để trở về thực tại và đối mặt với những vấn đề của riêng tôi. Học kì I năm lớp 10 là một chặng đường dài đầy khó khăn mà tôi phải đi qua với bao vấp ngã. Tôi sa đà, chểng mảng việc học tập vì đã tự mặc định sẵn cho mình rằng lên cấp III, chương trình khó hơn nên việc học thế này là được rồi. Đã vậy lúc nào tôi cũng cứ mơ mộng viễn vông hệt như nàng Lọ Lem trong truyện cổ tích đợi chờ pháp màu từ cây đũa thần của bà tiên mà không thể nghĩ rằng chỉ khi nào mình bắt tay vào việc thực hiện ước mơ thì cái mơ ước đó mới thành hiện thực được. Nàng Lọ Lem trở thành công chúa là nhờ vào phép màu màu diệu kì nhưng nếu không có sự cố gắng vượt qua khó khăn và khát khao mãnh liệt được thay đổi cuộc sống của mình thì liệu bà tiên tốt bụng có giúp đỡ nàng chăng? Đã vậy, cái tính kiêu kì của một cô tiểu thư quen được chiều chuộng lúc ở nhà lại khiến cho tôi ngày càng xa cách với bạn bè trong lớp và mọi người ở kí túc xá. Tôi trở thành một kẻ khó ưa, xấu tính và khó gần. Rồi chuyện gì đến cũng đã đến. Hôm tổng kết học kì I, tôi đã phải cuối đầu thật thấp để không phải nhìn thấy ánh mắt buồn rầu pha lẫn thất vọng của mẹ và để không ai thấy những giọt nước mắt rơi ướt đẫm bảng điểm tôi đang cầm trên tay. Tôi nhận ra mình cần thay đổi. Chú ếch con cần phải biết rằng nơi này đâu còn là cái giếng nước nhỏ bé thân thuộc nơi chú ở nữa vì vậy chú phải tập thích nghi với cuộc sống trời rộng đi thôi. Nhờ ngôi trường này, nhờ những người bạn này tôi đã nhận ra điều đó.
Nhưng bạn biết đấy, việc nhủ thầm với lòng mình rằng cần phải thay đổi khác xa với việc thực hiện sự thay đổi đó. Không phải là một buổi sáng thức dậy bạn thay đổi, không còn là bạn của ngày hôm qua nữa. Lúc nào cũng vậy, để thay đổi một điều gì đó vốn đã trở thành thói quen trong bạn đều rất khó. Tôi không thể khẳng định chắc chắn rằng tôi đã thay đổi nhưng tôi đang cố gắng để thay đổi. Tôi chăm hơn, học tốt hơn, sống hòa đồng hơn, bớt khó tính đi và quan tâm đến mọi người nhiều hơn. Tôi đã học được nhiều điều bổ ích từ sau những vấp ngã. Từ ngôi trường này, từ những người bạn này, tôi đã biết mình cần phải cố gắng nhiều hơn, nỗ lực nhiều hơn và không bao giờ hài lòng với những gì mình đang có. Tôi vẫn luôn mơ ước về một tương lai tươi đẹp nhưng tôi sẽ thực hiện được ước mơ đó bằng chính đôi bàn tay của mình chứ không phải là nhờ vào một sự may mắn hay một phép màu nhiệm nào. Điều đó khiến tôi tự tin và yêu đời hơn.
Có thể ở một nơi nào đó bạn sẽ tỏa sáng, nhưng ở đây bạn sẽ học được rất nhiều, rất nhiều điều ngoài sách vở. và dù cho ở nơi này bạn không là một “siêu sao” thì bạn vẫn tự hào khi là một chú ếch con sống nơi trời rộng bao la.
Cao Nữ Hòang Oanh - 11A2

THẦY ĐÂU? [V0508]

Tôi về lại trường xưa
Cánh cổng thời gian hoen màu cát bụi
Kẽo kẹt bản lề cung đàn nặng mỏi
Mở ra. Khép vào...

Cuộc sống thường có những nỗi đau,
Vài niềm vui và nhiều lần vấp ngã...
Kỉ niệm năm nao kéo về hối hả
Ngập trang lòng!

"Làm sao về được mùa đông..."
Điệu hát lê thê ngày cũ.
Có một tuổi thơ à ơi thức ngủ,
Trên phấn trắng, bảng đen, những hàng cây...

Mùa thu cơn gió vẫn bay
Cánh hồng vẫn tươi trong ngày nhà giáo
Sao đã xa rồi thuộc quen tấm áo?
Thầy đâu?

Trang sách học trò Nguyễn Khuyến còn ngồi câu
Đoạn trường nàng Kiều vơi đầy nước mắt
Khao khát họ Ngô nắng vàng chưa tắt...
Thầy đâu?

Ngày đi nhanh trên sắc ngói rêu màu,
Chân bước chưa qua những phòng học cũ.
Có một khoảng hồn mây buồn vần vụ...
Mưa rơi nước mắt...Thầy đâu?...
HÒANG THANH HẢI

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010

VÉC-TƠ TÌNH BẠN [11L]

Với nhau. Thả bước trên mấy con phố, bước chân đưa tâm hồn tôi đến một góc yên tĩnh ngoài công viên. Bầu trời hiền dịu với những đám mây bàn bạc sao buồn ảm đạm. Làn gió thoáng qua, một chiếc lá rùng mình tách khỏi cành như đuổi theo cơn gió, nhưng không kịp, nó chao đảo, nghiêng ngả rồi đáp xuống đất."Ta từ đâu đến và sẽ đi về đâu? Tại sao phải chia lìa nhỉ ?". Tôi đắm chìm trong những suy nghĩ miên man. Dẫu biết rằng không nên ích kỉ giữ lại tất cả để rồi trôi vào quên lãng nhưng lòng tôi vẫn xôn xao đến lạ. Bỗng một giai điệu nhẹ nhàng, trong trẻo vang lên xoá tan cái trầm lắng của không gian và của tâm trạng: " Gọi tên tôi nghe bạn thân hỡi, có tôi luôn cùng chia sớt. Khi vấp ngã có tôi bên cạnh... ". Quay ra sau, trái tim tôi nhẹ nhàng rung lên trước một nụ cười rạng rỡ và ấm áp:
- Tớ có thể ngồi đây không?
Bao nhiêu can đảm và lời lẽ bướm hoa bay đâu mất, lúng túng bối rối xâm chiếm tôi:
- Uhm... Tất nhiên rồi! Mời cậu ngồ!
Đó là một thiếu nữ trạc tuổi tôi. Nhẹ nhàng mỉm cười, cô ngồi.
- Sao cậu ngồi một mình thẫn thờ vậy ?
- À, tớ chỉ nghĩ vu vơ thế thôi. Thế cậu tên gì ?
- Tớ là Bảo Trân. Nhà tớ ở dưới quê. Tớ mới chuyển về thành phố này học thôi. Tớ là thành viên của gia đình AkX, trường THPT chuên Lê Quý Đôn.
- Tuyệt quá! Tớ cũng là lữ khách từ huyện Tuy Phước, hiện cư ngụ ở ngôi nhà Lí K10 - Tôi sung sướng reo lên.
- Ôi! Thế thì tốt quá! Vậy là chúng mình có nhiều điểm chung đấy nhé! Quê mình rất đẹp với những rặng dừa xanh thẳng tắp, những cánh đồng bạt ngàn. Bao nhiêu trò chơi dân dã của lũ nhỏ quê mình nơi ấy luôn luôn sống động trong lòng tớ.
- Có vẻ bạn yêu quê lắm?
- Vâng. Bây giờ cậu nói đi, có tâm sự gì mà bạn lại ngồi một mình.
- MÌnh cần tìm một thứ …
- Là gì vậy, tớ có giúp được cậu không ?
- Cảm ơn Trân nhưng thật sự tớ cũng chưa biết nó là gì nữa!
Cười, lần thứ ba Trân cười. Nụ cười ấy cho tôi ngàn mơ ước.
- Có những điều rất gần gũi, thân quen nhưng ta không nhận ra, mãi đi tìm hạnh phúc nơi chân trời mà có ai ngờ hạnh phúc ngay trong tầm tay. Cậu biết không, trên thế giới này, tình bạn là một trong những tình cảm thiêng liêng nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho con người đấy!
“ Hì, Trân chỉ nói thế thôi chứ mình không tin nổi. Bạn bè chẳng qua là vui đùa phút chốc thôi. Mặc kệ, được quen Trân là tốt lắm rồi!”
- Ê cậu đang nghĩ gì vậy ?
- À không, cũng muộn rồi, Trân ở đâu để mình đưa về.
Chờ bong Trân khuất xa sau những ngôi nhà thấp bé, tôi lại đuổi theo những suy nghĩ và ngẫm lại lời nói của Trân.
… Từ hôm ấy, con đường đến trường nắng không còn mờ nhạt, gió không còn hững hờ mà mỗi bước chân của tôi, nắng gió sân trường vui đùa. Giữa bản nhac mà nhac luật xô bồ, tôi đã tìm được một nốt nhạc thật trong trẻo, giữa muôn vàn màu sắc, tôi đã chọn được một màu cho riêng mình và quan trọng nhất là tôi đã có một véct tơ cho các định luật của trái tim – véc tơ tình bạn. Gốc của véc tơ ấy cho tôi tìm lại được chính mình đến với cảm xúc nhiều cung bậc, chiều của nó hướng đến tương lai, đến với chân trời mở rộng thêm xa,đầy thơ mộng, phương của véc tơ tình bạn song song với con đường tôi bước, định hướng cho tâm hồn và độ lớn của véc tơ là nguồn sức mạnh đưa tôi bay cao, bay xa. Điều kì lạ là véc tơ tình bạn ấy “lớn” dần theo thời gian, giữ nguyên gốc, phương chiều nhưng tăng lên về độ lớn làm cho tôi cảm thấy ấm áp, vững tin vô cùng.

Tôi và Trân thường xuyên trao đổi bài vở, giúp đỡ các môn không phải “sở trường” của nhau. Nhờ biết Trân mà tiềm năng ngoại ngữ của tôi được phát hiện và phát triển nhiều, tôi cũng cố gắng mang đến những phương pháp giải bài tập và tư duy ở các môn tự nhiên. Nhiều hôm. Chúng tôi cũng học ở thư viện rồi đi khắp ngõ ngách thành phố tìm những nhà sách, hiệu sách cũ để tìm mua những quyển sách hay. Cũng qua Trân, tôi biết được nhiều bạn mới, chúng tôi lập thành một nhóm học tập khá hiệu quả. Và mùa thi chợt đến, bồi hồi nhìn phượng rơi. Những ngày thi căng thẳng bao nhiêu là bấy nhiêu mong ước cháy bỏng đến kì nghỉ hè vui tươi. Khi ấy, tôi có thể về quê chơi, được đi giữa những hàng dừa tươi mát như sự mát mẻ giữa mùa hè mà Trân đã đem lại cho tôi. Ôi chao! Cứ tượng tượng đến giây phút ấy là tôi lại sướng cả ngươig.

Năm học cũng khép lại với kết quả khá mĩ mãn. Vội vàng đến tìm Trân cho những ý nghĩ, kế hoạch hè của mình. Thế nhưng thật bất ngờ, thật choáng váng, Trân đã chuyển về quê, không còn học ở đây nữa. Tâm trí tôi rối loạn trong những suy nghĩ như tơ vò. Trước tiên là nỗi thất vọng, buồn bã choáng ngợp cả không gian, tâm hồn. Cảm giác như bay lên mây rồi bị rơi tõm xuống, đau đớn vô cùng. Bao dự định tan biến mất, tôi rã rời cả người, không thể chấp nhận được sự thật, mọi thứ đổ vỡ! Thế rồi tôi tự đặt ra bao câu hỏi, nguyên nhân cho sự ra đi này của Trân – sự ra đi không một lời tạm biệt. Chẳng hiểu sao, tôi toàn nghĩ đến những lí do tiêu cực, nào là đó là một người tầm thường, giờ đã không còn thích ứng với môi trường này nữa, nào là đã vi phạm điều gì ghê gớm đến nỗi … Từng ngày như thế cứ lặng lẽ trôi qua trong cô đơn và bong tối. Và có lẽ đó là một khoảng trống không thể lấp đầy trong long tôi nếu có ngày hôm ấy …

Trời thu hiền diệu và trong lành, tôi đến trường để chuẩn bị cho năm học mới, từ nhóm bạn hôm nào, tôi biết được một tin sét đánh mà lúc đó tôi không thể tin nổi vào tai mình: “Ba của Trân vừa mất”. Bạn thật dễ dàng tưởng tượng lúc ấy tôi cảm thấy thể nào?. Mọi thứ xung quanh tôi dường như không tồn tại, hình như có ai đó bóp chặt trái tim tôi làm tôi không thở nổi. Ngày Trân chuyển trường cũng là ngày ba Trân bị tai nạn rồi mất sức lao động. Điều đó làm kinh tế gia đình Trân không thể đủ sức cho Trân tiếp tục ở đây. Trong một cơn tai biến, thần chết đã cướp mất người cha của Trân, chỗ dựa của cả gia đình Trân. Không cần nói gì nữa, tôi đã hiểu hết tất cả. Tự xem mình là bạn thân với Trân mà không biết gì về hoàn cảnh gia đình bạn ấy! Chưa một lần quan tâm đến suy nghĩ, cảm nhận của Trân để rồi giờ đã muộn. Tôi chạy ào vào công viên, tìm đến ghế đá ngày nào, ngồi, khóc. Thương Trân bao nhiêu thì tôi giận mình bấy nhiêu. Thình lình, tôi nhận ra có người tiến lại. Một cô gái nhỏ nhắn nhẹ nhàng bước tới, đôi mắt sưng lên và đỏ ửng. Tôi như bất động, không ai thốt ra một lời nào và mọi lời lẽ bây giờ đều vô vị. Rụt rè tôi đưa tay nắm lấy tay Trân, đôi bàn tay nhỏ bé, gầy đi nhiều. Trân đưa ánh mắt buồn man mác nhưng thiết tha nhìn tôi, tôi nhìn đáp lại rồi cả hai đứa nhìn lên bầu trời cao. Giây phút đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất khi hơi ấm của tình bạn cộng hưởng mạnh mẽ nhất. Tôi nghĩ đến những hành động, ý nghĩ cho tình bạn trong tương lai mà thấy nhẹ nhõm hơn và có lẽ Trân cũng vậy. Hai đứa cầm tay nhau chìm vào bong chiều buông xuống yên bình, lặng lẽ.

Nguyễn Quang Khải
Lí khóa 10

NGƯỜI YÊU BÍ MẬT [11L]

Ngày... tháng... năm...
Dãy A. Tầng ba. Phòng số 12. Người mình yêu ở đó. Tình yêu của mình ở đó. Cảm xúc khi mỗi ngày ở cạnh người mình yêu, học chung, chơi chung, thở chung một bầu không khí và bận rộn với những nỗi niềm thật khó tả. Không cần ngỏ lời, không cần bày tỏ, chỉ cần ở cạnh người ấy như lúc này, trái tim mình đã thấy thật hạnh phúc...

******

Lý K10. Sĩ số 35 trọn vẹn với 26 thiếu niên nam và 9 thiếu niên nữ. Người ta nói cái gì hiếm thì thường quý, trong trường hợp này thì độ chính xác lên tới 100%. 9 đứa con gái được cô giáo thương yêu nhiều hơn 26 tên con trai kia một tẹo. "Vì cô không có con gái nên cô coi con gái như con ruột...". Và cô cũng dạy dỗ như con ruột : "Cấm yêu sơm!". Bất kì thành viên nào của Lý K10 cũng đều hiểu rằng cô dạy rất đúng, rất chí lí, lời cô được coi như khẩu hiệu hoặc châm ngôn sống. Và nhất là không được làm trái lời cô trong mọi trường hợp. Vậy mà mười bảy ngày, hai mươi chín tiếng, bảy mươi tám giây kể từ lúc cái lệnh CẤM YÊU kia được ban ra thì con nhỏ hoa khôi của lớp đã viết một cái entry "đầy cảm xúc" như thê trên blog.
Choáng... Mà choáng nhất có lẽ là ba thằng bạn thân nối khố từ lúc học mẫu giáo đến nay của con nhỏ. Tối muộn, sau một khoảng thời gian "bày tỏ ý kiến cá nhân" với nhau thông qua di động, Quân, Tuấn, Phong quyết định thành lập "tổ chuyên án", truy tìm người con nhỏ Thy "thầm thương trộm nhớ" và giải quyết tận gốc "vụ" này (để nhỏ Thy chú tâm và học tập chứ không "dính" vào mấy cái chuyện yêu đương nhăn nhít này- Tuấn đã quả quyết như thế). 22 giờ 36 phút 54 giây ... ngày ... tháng ... năm ... tổ chuyên án bắt đầu hành động...

******

Ngày... tháng... năm...
Sáng nay mình có chuyện buồn, không kìm được mình đã khóc ngay tại lớp. Xui xẻo làm sao vì hôm trước mình chép nhầm thời khóa biểu nên sáng nay cả lớp đã soạn nhầm. Mà ai không biết thầy dạy môn Công nghệ là một người rất khó tính, trong tiết của thầy mà tên nào không mang sách giáo khoa là thôi rồi... Người ấy đã trấn an mình rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, đừng khóc nữa; sau đo cùng mấy bạn khác đi mượn sách cho cả lớp, rồi còn gặp thầy để trình bày về sự cố nữa chứ. Ôi, mình suýt nữa đã ôm chầm lấy bạn ấy mà cảm kích.Mình thật hạn phúc khi được ở cạnh bạn ấy...

******

Sáng thứ hai. Không ai nhắc mà ba thành viên của "tổ chuyên án" đều đi học sớm. Quân kéo hai đứa bạn xuống cái bàn tròn ở chân cấu thang tầng một:
Thy nó nói kiểu này thì...
Thì mà nó thích là mầy đó, Phong!
Thằng Phong có vẻ đăm chiêu, thoáng ngơ ngác trước câu nói của thằng Tuấn, gật đại:
- Ừ, tao sẽ giải quyết chuyện này, tụi bay tin tao đi...
Rồi nó quày quả đi thẳng, lại đăm chiêu trông hình sự kinh khủng.
- Này Quân, mày nói chuyện này là sao vầy?
Tao không biết - Quân nhăn nhó - Để coi thử sao đã...
Ra chơi. Phong ngắc ngứ trước mặt Thy lúng túng thấy rõ:
- Trưa...a...à...trưa rảnh không? À, ý là...là...trưa đi ăn cơm...chung không?
- Có việc gì phải nhờ vả phải không Phong? Nhìn mặt ông là tui biết...- Nhỏ Thy cười toe, trông vô tư dễ sợ - Ăn cơm gần Trung cấp Y nha?
- Ừ...Sao cũng được mà...- Phong lơ mơ và căng thẳng, gật đầu nhanh chóng, quên béng rằng nó rất ghét cái món rau cải xào ở cái quán này...và nhỏ Thy đang cười mỉm mỉm trông...gian không thể tả...
Ở bàn gần cuối dãy giữa, Phong kín đáo nháy mắt với Tuấn, gật gật đầu. Lại gật. Không rõ là ý gì???
- Thy, thích tui hả?
Sau một lúc ngắm nghía đĩa cơm trước mặt, suy nghĩ chín chắn va có lẽ là đấu tranh tư tưởng ghê lắm, Phong mới thốt lên được một câu đầy cân nhắc như thế...
- Ặc... Ph..ong... Ông nói cái gì vậy?
Thy trợn mắt, suýt nữa làm rớt cái muổn ăn cơm khi nghe lọt tai lời thằng nhỏ vừa nói. Sau đó thì nó bắt đầu cười, cười đến nỗi mà nó phải kìm nén lắm mới khỏi phải la lên...
- Phong, ông bị sao vậy? Tự dưng nói nhảm là sao? Hay ông bị sốt rồi nói mê?
Thy vừa nói vừa đưa tay vỗ trán của Phong, làm điệu bộ một y sĩ đang xem bênh làm thằng nhỏ xém...xỉu
- Vậy cái người mà Thy mến là ai?
- Bữa nay ông ăn nói bậy bạ quá Phong ơi! Mà tui thích ai thì liên quan gì đến ông?- con nhõ dẩu môi “đỏng đảnh”, lại cắm cúi ăn ngon lành không quên nhắc:
- Kìa, ăn cơm đi Phong. Ông tính bỏ dĩa cơm ấy cho ai?
Lúc này Phong mới nhìn xuống dĩa cơm, cố nén những câu hỏi to đùng đang quay trong đầu và thực hiện một nhiệm vụ cao cả là ĂN, chợt nó la toáng lên.
- Ơ…rau xào cải…con nhỏ này, tui có ăn được đâu…Hơ hơ…
Con nhõ Thy cười ngất, đầu ngọ nguậy ý nghĩ :”Cho đáng đời hắn, ai bảo để tâm hồn du lịch đâu chi…”
Lần tác chiến đầu tiên thất bại thảm hại…

******

Ngày…Tháng…Năm…
Sáng nay trời trở lạnh. Lúc ở nhà mình hầu như không cảm nhận được thời tiết hiện tại, thế là tung tăng sơmi mỏng như mọi ngày đến trường, lúc đó mới thấy lạnh quá chừng là lạnh. Người ấy, không hiểu sao biết được chạy lại cốc đầu mình cười cười :”Quên mặc áo ấm hay là thích bị cảm lạnh chơi vậy hả?”. Rồi đưa luôn cho mình áo khoác, vẫn cười tươi như thường :”Áo cho thuê đây, giá mượn áo là một ly chè nóng, chịu không?”. Lúc đấy mình ngạc nhiên tới mức chỉ biết đứng đó và ngơ ngác nhìn. Mãi đến lúc người ấy quay đi mới chợt tỉnh, chỉ kịp lắp bắp :”Ơ…cảm ơn nhé.”. mình quên chưa hỏi là người ấy có lạnh không, đưa áo cho mình rồi vậy người ấy thì sao? Lúc sau, nhìn người ấy tái tái vì lạnh mình thấy thương sao là thương. Thế là mình quay sang ôm bạn ấy thật chặt rồi sau đó hai đứa cứ thế nắm tay nhau ngồi học suốt cả buổi. Bạn ấy nhìn mình cười rõ tươi :”Trời lạnh nhưng ấm lắm đấy.”. vì sự quan tâm chan thành của bạn dành cho mình ấm áp lắm, ấm hơn là chiếc chăn bông to sụ ở nhà nữa cơ…

******

Dạo này Quân, Tuấn và Phong dậy sớm hẳn, tụi nó vác cặp lên lớp từ sớm, hễ đủ mặc là tụm lại xì xào. Chuyện nhỏ Thy “fall in love” với một tên nào đó trong lớp không hiểu sao lại lan rộng trong lớp. Tụi nó hễ có dịp là xì xầm, là bàn tán, là bình phẩm. Chín người mười ý, suy đoán lung tung và đa phần đều là vô căn cứ. Nhưng sau khi cái entry được viết ngày chủ nhật vừa rồi được post lên thì tụi nó bắt đầu nhìn nhõ Thy lạ lạ, vừa có vẻ dò xét, vừa có gì đó hơi sợ hãi.
- Mày có nghĩ là Thy nó thích người cùng giới không?
Quân hỏi Phong trong khi thằng bạn đang hì hụi giải bài tập. Phong ngước lên, thở dài sườn sượt.
- Tao làm sao biết…Mà nè, mày lo học đi…Chuyện của nó mà mày lo chi nhiều
Quân gật gật, lại cắm cúi học. Nó đâu biết rằng sau khi nhắc nó xong thì Phong bắt đầu suy nghĩ lung tung…Hạ là một cô bạn rất nam tính, tóc tém, cao, gầy, tính tình mạnh mẽ và suy nghĩ vô cùng quyết đoán. Bọn con trai trong lớp đôi khi cũng nóng mặt khi bị lũ con gái so sánh với Hạ. Vài đứa độc mồm bảo Hạ “thân con gái, kiếp con trai”. Cô bạn thì vẫn tỉnh queo, vẫn đeo cặp chéo vai, tung tẩy xe đạp sướn ngang mỗi sớm đến trường. Nhưng dù Hạ có “manly” cỡ nào thì cũng không có lý do gì Thy mên Hạ cả?
- Chắc chắn người được nhắc đến trong cái entry đó là nhỏ Hạ rồi…Hôm trước chính Hạ cho Thy mượn áo khoác, lại còn nắm tay nhau nữa…còn ai vào đây?
Tuấn đã khẳng định với Phong Như vậy. Tối hôm qua, chao, thật là rối rắm, thật là đau đầu! Cớ gì nhỏ Thy lại thành ra thế này vậy chứ? Ôi, con bạn mà Phong chơi thân từ lớp chồi đến nay sao lại có sở thích và suy nghĩ kì quái vậy?

******

Ngày…Tháng…Năm…
Đội bóng chuyền nữ của lớp tích cực luyện tập sớm hơn năm ngoái. Mình ham vui nên cũng đi tập chung, khảu hiệu :”Tinh thần là chính, kĩ năng có thể cải thiện” được áp dụng triệt để. Bạn ấy cũng tham gia với tư cách là huấn luyện viên cho đội nữ cùng một số bạn nam khác. Được chơi cùng bạn ấy, học hỏi và tập luyện kĩ thuật bóng chuyền (vốn rất tệ) của mình cải thiện nhiều hơn, không dưng mình thấy hạnh phúc. Bạn ấy chu đáo đến nỗi luôn nhắc nhở mình bôi dầu nóng vào những chỗ bị sưng vì bóng đập cho đỡ đau, cách chuyền bóng nhẹ nhất, hướng dẫn mình cách đỡ bóng chuẩn xác, cách phát bóng ngang…Đôi lúc mình bật cười :”huấn luyện viên giàu kinh nghiệm nhỉ?”. Nghe mấy đứa khác hùa theo :”Chủ công của đội bóng nam có khác, chuyên nghiệp hẳn.”. Vui kinh khủng. Thế là đâm nghiện tập bóng, chiều nào cũng mon men ôm bóng ra sân tập chăm chỉ. Hình như ở cạnh bạn ấy thì bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu mình cũng có thể cười được…Hạnh phúc quá!!!

******

Thế này là thế nào?
Phong hét toáng lên khi đọc xong những dòng entry mới post của Thy. “chủ công đội bóng chuyển nam”…
- Chẳng lẽ lại là lớp trưởng lớp mình?
Mà cũng chẳng phải, nhỏ Thy với lớp trường có tiếp xúc nhiều với nhau đâu. Vả lại, lúc trước lớp trưởng có bao giờ từng cho nhõ mượn áo khoác đâu? Còn mấy cái entry trước thì thế nào?
- Ôi, còn khó hơn giải bài tập Lý nữa ấy…
22h36p. Điện thoại của lớp trường rung đành đạch…
- Alo, lớp trường ơi, có chuyện này…
- Gì vậy? Bài tập nào bị vướng hả?
- Không phải. Chuyện riêng thôi…Là thế này…
Sau một hồi nghe Phong kể lể, lớp trường giải thích cái gì đấy, rồi cuối cùng chốt hạ - Phải có thêm thời gian quan sát đã, đừng hấp tấp kết luận vội. Mà tốt nhất là gặp thẳng Thy mà hỏi, cứ đoán già đoán non kiểu này cũng không phải là cách tốt…Vì có lẽ hỏi thẳng thi cũng tốt, dẫu sao cũng thân nhau từ bé, rõ tính nhau quá rồi còn gì…

******

Sớm, Thy hồn nhiên gặm bánh mì và nghe nhạc trong lớp, chưa kịp ăn hết thì đã bị ba thằng bạn thân lội tuột xuống ghế đá, tra hỏi hệ như hỏi cung:
- Thy, nói thử xem, rốt cuộc mày đang thích đứa nào?
- Có phải bà đang đơn phương lớp trường lớp mình không hả Thy?
- Mấy cái entry đó là sao?
- Thy tính chơi trò gì vậy? Viết lung tung trong nhật kí mạng là sao?
Thy bình thản nhai nốt bánh mì, nhìn ngó ba thằng bạn chí cốt như nhìn vật thể lạ. Sau cùng, Thy bình thản.
- Đừng có quan trọng hóa vấn đề và la hét loạn xạ như vậy. Tui không có làm gì sai lệch hết, mọi tình cảm hết sức trong sáng, mấy người cứ nghĩ lung tung làm gì…Nói rồi nhỏ đi thẳng, bỏ mặc ba thằng bạn thân ngồi ngẩn ngơ và bực bội.

******

“Cần phải có thời gian quan sát…”. Quan sát tỉ mỉ từng câu từng chữ trong mỗi cái entry, đề tài “người yêu bí mật” của Thy trở thành đề tài hot nhất trong lớp nhưng mấy tháng rồi, vẫn chưa có đứa nào đoán ra được người mà Thy nhắc đến là đứa nào. Có hôm tưởng đó là Long “rùa” có thói quen ăn bánh mì mỗi sáng, khi lại ngỡ là Bảo hay đỏ mặt, lúc lại đinh ninh là Hùng với tốc độc giải toán siêu nhanh…Đôi khi thấy mệt mỏi vì mấy chuyện không đâu, Quân cau có :”hay là Thy nó “chém gió” thế thôi chứ thực ra chả có đứa nào ở đây cả”. Cũng không đúng. Nếu là giả thì sao tình cảm lại thật đến nhường kia? Dòng nào cũng chân thành, cũng ngọt ngào như vậy lẽ nào chỉ là tưởng tượng? Lý khóa 10 vì chuyện của Thy mà sôi động hơn hẳn. Tụi nó ít kể lể về bài tập này, quyển sách kia như trước, thay vào đó là những câu truyện vui, đùa cợt, trêu ghẹo…Vui hơn hẳn. Những bài kiểm tra tới tấp cũng làm cho mọi người ít quan tâm đến tên “người yêu bí mật” kia, chỉ đôi lúc nhắc đến và thầm cảm ơn những entry của Thy đã gắn kết mọi người với nhau hơn trước kia. “trước kia lớp mình buồn lắm, có vui vẻ và thân thiết như giờ đâu, kể ra Thy có công cũng lớn”. Lớp trưởng đã kết luận như vậy trước toàn thể nhân dân lý khóa 10 đấy. Cũng đúng chứ nhỉ?

******

Tin dữ. Lý khóa 10 dự đoán có bão. Không khí lớp buồn hiu, mấy đứa thường ngày vẫn hay cười nói bữa nay cũng im ru. Bọn con gái mắt rơm rớm. Bánh kẹo liên hoan nằm im trên bàn, không ai buồn động tới.”Thy phải chuyển trường vì lí do gia đinh…”. Cô giáo chủ nhiệm giải thích đơn giản. Tiệc liên hoan vội vã. Có mấy đứa khẽ trách Thy sao không báo trước, sao đi vội thế, sao không nói cho lớp biết…Thy cười buồn buồn:
- Cười lên đi, tui vô miền Nam học chứ có đi chết đâu mà mặt ai cũng như đi đưa đám ma vậy hả?
Liên hoan. Lớp phó văn thể hát. Nhóm M4U của lớp hát. Cả lớp hát, và có cả nước mắt. Bọn con gái ôm nhau, mắt đứa nào cũng đỏ hoe, cố lấy tay giấu đi nước mắt chảy vội. Buồn. Ừ, sao lại không buồn. Cả lớp coi nhau như anh em, giờ có một thành viên của lớp phải đi, thử hỏi ai không buồn? Con số 35 trên áo thể dục bỗng chốc trở nên vô duyên. Tiệc chia tay kéo dài đến quá bữa trưa…
Chiều. Cả lũ rông rắn kéo nhau ra bến xe, tranh thủ ở bên bạn thêm chốc nữa. Phong buồn buồn:
- Đi mạnh giỏi, ráng học cho tốt vào, nhớ không? Và…đừng quên bọn tui…
- Ừ, không quên được đâu…
Dặn dò hay cầu chúc gì cũng đã nói hết rồi. Cũng chẳng biết nói gì hơn. Cả bọn chỉ biết nhìn nhau, siết tay nhau thật chặt…
- Tạm biệt nhé!
Thy nói đơn giản. Cố nhoài người ra cửa sổ vẫy rối rít đám bạn đang xa dần theo từng vòng xe chạy.
- Mà người Thy thích là ai thế nhỉ?
Bỗng có đứa nào đo nhắc vu vơ. Câu hỏi ấy vẫn chưa có câu trả lời…

******

Ngày…Tháng…Năm…
Mọi người yêu quý! Tạm biệt tất cả. Tạm biệt tình yêu của tôi, tập thể Lý Khóa 10. Tôi yêu các bạn nhiều lắm! Người tôi yêu quý nhất là Phong, là Hạ, là Tú, là Vỹ, là Hùng…, là tất cả thành viên của Lý K10. Tình yêu lớn của tôi, những giây phút được ở bên cạnh các bạn, cùng học tập, vui chơi, đùa nghịch…với mọi người mãi mãi là những giây phút hạnh phúc của tôi…Ta xa nhau rồi, tôi xa Lý K10 rồi, nhưng tôi biết, mình vẫn tồn tại trong trái tim của các bạn và hãy tin rằng, đối với tôi, nơi tận sâu trái tim, Lý K10 vẫn chiếm một khoảng lớn, nỗi niềm nhớ của con tim. TÔI YÊU LÝ K10 NHIỀU LẮM!...
(entry cuối cho Lý K10 yêu thương)



Thùy Linh - Lý Khóa 10

THẦY...[11Si]

Ngày mai là ngày 20/11, đám bạn cũ của nó rủ nhau đi thăm thầy cô giáo cũ. Khi hỏi đến nó về việc đi thăm thầy Bình thì nó cười gượng gạo rồi từ chối. Nó viện cớ là gia đình có việc nhưng thực ra nó không muốn đi. Giờ đây, lúc bạn bè nó đang hăm hở di chúc mừng ngày 20/11 thì nó đang ngồi thẩn thờ ở nhà. Lòng nó rối bời, đầy ân hận và day dứt. Không phải là nó không muốn đi với đám bạn mà là nó không thể. Nó không thể tới gặp thầy Bình được vì những gì nó đã nói và hiểu lầm do nó gây ra với thầy ấy-lúc nó còn nhỏ dại, thiếu suy nghĩ và thật nông cạn.
Thầy Bình là thầy giáo chủ nhiệm của nó hồi lớp 9. Lớp nó nổi tiếng là quậy nhất khối nên vào năm học cuối cấp ấy, nhà trường đã cho thầy bình quản lí lớp nó. Thầy ấy nức danh cả trường về tính nghiêm khắc và kỉ luật. Tuy vậy nhưng khi học thầy được 1 tháng thì lớp nó rất quý thầy, vì thầy nghiêm khắc nhưng đôi lúc cũng rất hài hước, vui tính. Riêng nó thì rất ấn tượng và kính phục thầy. Thầy Bình dạy hóa, nó cũng đã học nhiều thầy cô dạy hóa nhưng nó chưa thấy dạy hay và dễ hiểu như thầy ấy. Cộng với niềm đam mê hóa học và ước mơ thi đậu vào trường chuyên Lê Quý Đôn nên nó ra sức học và trau dồi kiến thức về hóa. Nó luôn muốn gây ấn tượng với thầy Bình. Trong giờ học, nó hăng say giơ tay phát biểu, khi có bài tập thì nớ xung phong giải bày, kiểm tra thì nó cố gắng đạt điểm cao và thế là một học kì, nó đã trở thành người có điểm phẩy hóa cao nhât nhì lớp. Nó trở thành người học trò cưng của thầy Bình. Dường như mọi việc diễn ra theo đúng ý nó. Thế nhưng vào ngày 26/3 năm ấy, mọi việc không còn như vậy nữa. Để củng cố tình hình học tập, lớp nó tiến hành bầu cán sự bộ môn. Khi đến môn hóa, mọi người trong lớp đều nhất loạt bầu nó làm cán sự. Đáp lại mọi người, nó chỉ cười. Thực ra nó nghĩ mình cũng xứng đáng nhận được chức vụ đó vì nó thấy trong lớp chẳng ai có đủ trình độ làm việc đó cả. Thế nhưng khi hỏi ý kiến thầy Bình, thầy lại không chấp nhận và chỉ định Ngân-cô bạn ngồi sau nó, đảm nhận chức vụ cán sự hóa. Thầy bảo nó đã là lớp phó rồi, giờ đảm nhận làm cán sự nữa sẽ ảnh hưởng đến việc học. Và mặc dù nó tỏ ra không quan tâm gì nhưng trong long lại cảm thấy khó chịu và bực bội. Sau giờ học hôm ấy, nó đã học thầy Bình và hỏi ngay.
-Thầy ơi! Tại sao em lại không được làm cán sự hóa ạ?
Thầy ngước nhìn nó với đôi mắt hiền từ rồi bảo:
-Thầy nói rồi mà! Em đã làm lớp phó rồi mà. Nếu làm cán sự nữa thì làm sao thời gian mà học đấy.
-Nhưng thưa thầy em có thể làm được.
-Thầy đã bảo rồi. Không được đâu em à!!
Dừng lại một lát rồi nó ngập ngừng hỏi:
-Hình như… còn nguyên nhân khác nữa phải không thầy.
-Cho chuyện gì?
-Dạ, chuyện em không được làm cán sự hóa.
Thầy lại cười và đáp:
-Thầy biết em là một cô bé thông minh. Nhưng em có một nhược điểm lớn, với nó thì em khó mà làm việc đạt hiệu quả cao nên em không đảm nhận chức vụ đó được.
Nó sửng sốt và lặng im nghe thầy Bình nói tiếp.
-Thầy đồng ý là em thong minh và học giỏi nhưng… em chủ quan. Em làm bài được nhưng không chặt chẽ và thiếu sót nhiều. Thầy thấy em dần trở nên kiêu ngạo và không còn chăm học như trước nữa.
Thầy khuyên em thật lòng: tính kiêu ngạo như nọc rắn vậy. Nó dễ dàng luồn vào trái tim và lí trí của em. Em sẽ chẳng làm được gì lúc đó nữa. Em nên cố gắng học hành hơn nữa và khiêm tốn. Hình như… em định thi vào chuyên Hóa hè này phải không Chi?
Nó sầm mặt và nói khẽ:
-Phải ạ! Em… em sẽ nhớ lời thầy nhưng em không nghĩ mình lại như thầy nói dâu ạ!
-Ý em là sao?
-Dạ, em không nghĩ là mình kiêu căng như thầy nói. Em nghĩ là làm bài chỉ cần ra đáp số đúng là được rồi, không quan trọng lắm về cách giải đâu ạ.
-Thế em nghĩ là thầy sai? Và em đúng?
Nó nuốt nước bọt đánh ực:
-Dạ!
Thầy Bình khẽ bảo:
-Vậy em có gì để chứng minh việc này?
Nó suy nghĩ một ít và nhìn thẳng vào mắt thầy rồi rành rọt nói:
-Dạ! Bằng việc em thi đậu vào trường chuyên.
Thầy đã nói:
-Nếu em kiêu căng thì sẽ không làm được gì mà. Em sẽ chứng mình là thấy sai bằng việc em thi đậu vào chuyên hóa.
Thầy Bình vẫn cười, bảo:
-Được rồi! Chúng ta cùng đợi xem.
Thế là sau ngày hôm đó, nó lao vào học hóa cả đêm lẫn ngày, nó học đến cả quên ăn quên ngủ. Nó phải chứng minh là thầy Bình. Từ nhỏ đến giờ chưa ai nói nó vậy cả. Nó kiêu căng ư? Chủ quan, và phải khiêm tốn ư? Nó thấy thầy Bình chẳng hiểu gì cả. Cái ấn tượng ban đầu của nó về thầy ấy dần mất đi. Nó dần xa lánh thầy ấy. Nó cảm thấy như thầy không có thiện cảm với nó nên mới nói những lời đó.
Và rồi 3 tháng sau, kì thi vào trường chuyên cũng đến. Nó tham dự kì thi với tất cả sự quyết tâm và hi vọng. Thật bất ngờ là nó đã đậu, mà lại đậu với số điểm cao nữa. Bạn bè trong lớp thi nhau chúc mừng và khen ngợi nó. Còn thầy Bình thì chẳng nói gì cả. Khi nó nhìn thấy ấy với ánh mắt tự hào và vui sướng thì thầy chỉ nói:
-Chúc mừng em.
Dường như mọi việc diễn ra theo đúng ý nó. Nó đậu vào trường chuyên, và nó không còn nhớ gì đến những lời thầy Bình nói nữa. Nó có thể không còn nghĩ đến thầy nữa. Nếu không có chuyện này xảy ra. Chuyện là nó đã thi đậu và có mặt trong dánh sách học sinh đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh của trường. Nó học rất nhiều, làm bài cũng được nhưng kết quả là nó rớt. Nhận được kết quả thi, nó vô cùng ngạc nhiên và sửng sốt. Bất giác trong lúc đó, nó nhớ tới thầy Bình, tới những lời mà thầy nói với nó và nó nhận ra lí do tại sao nó lại rớt: kiêu căng và chủ quan. Nó lại càng thấm thía hơn những lời mà thầy đã nói và lại càng trách mình tại sao lúc trước lại nghĩ về thầy ấy như vậy. Cảm giác tội lỗi bao trùm lên nó. Nó thấy hối hận vì những gì mình đã nói với thầy Bình. Nó muốn gặp thầy ấy để nói lời xin lỗi nhưng lại sợ hãi. Nó không biết tại sao lại sợ nhưng nó không thể đến gặp thầy ấy được. Nó cứ sống với tâm trạng lo âu, bực bội và ân hận đến hôm nay. Giờ đây nó ngồi trong phòng, thả cho tâm trí bay theo nhứng đám mây trên trời kia. Nó thấy buồn và trong đầu cứ văng vẳng tiếng nói của thầy Bình. Nó thấy khó chịu và bực tức. Nó không muốn như thế này nữa. Nó phải làm gì đó. Kẻ sai không biết mình sai nhưng nếu biết thì vẫn có thể sủa sai mà. Hít một hơi dài, nó gọi qua nhà nhỏ Trinh rồi hỏi số điện thoại của thầy Bình. Nó bấm số và hồi hộp chờ đợi:
- Alô!
Nó chợt nhận ra giọng nói quen thuộc ngày nào của thầy và nó nói:
-Thầy ơi có còn kịp nữa không nếu em nói lời xin lỗi.
Như hiểu ra tất cả và biết nó là ai, thầy bảo:
-Không sao, thầy hiểu mà… tương lai còn dài và nếu em đã hiểu ra thì hãy cố gắng xây dựng một cuộc sống tốt hơn không cso gì là quá muộn cả.
Đây là câu chuyện của tôi và chẳng biết nói gì bây giờ hơn một lời chúc tốt đẹp nhất tới thầy cô giáo của tôi cũng như những thầy cô giáo trên đất nước nhân ngày 20/11 cùng lời tri ân sâu sắc nhất.
Tác giả: Trương Thị Bích Hoa-11Si

ĐỂ...[12Si]

Một mùa xuân ngọt ngào và ấm áp,
Một mái trường rộn rã và hăng say.
Tia nắng ngọt gọi mùa xuân về tới,
Cơn gió hồng thổi nhựa sống cho cây.
Những tháng năm cứ vùn vụt như mây,
Mang theo cả những buồn vui tuổi ngọc.
Mang theo cả những chàng khờ, cô ngốc,
Cuốn cả những rung động tuổi ban mai

Tôi không nghĩ tuổi trẻ là quá dài,
Để thung thăng bước từng bước chậm chạp.
Cũng không nghĩ thời gian là quá ngắn,
Để gặp mặt rồi lại phải chia tay.

Con thương thầy và con cũng thương cô,
Những nghiêm khắc, ủi an con ngày ấy.
Trách sao được dòng đời luôn trôi chảy,
Để tóc kia giờ đã điểm hơi sương.

Để mỗi đứa phải chọn một con đường,
Để đi theo, hiến dâng đời trai trẻ.
Để nhìn lại quá khứ đã đi qua,
Để hòa mình trong hiện tại hiện tại.
Để vươn tới những tương lai sáng mãi,
Để chẳng phụ công cha mẹ, công thầy./.

Trần Ngọc Quý - Si K9