BÌNH CHỌN

BÌNH CHỌN SÁNG TÁC NHỚ CHỌN BÀI ĐĂNG CŨ HƠN và BÌNH THEO CÁC MỨC Hay , Khá, Trung bình, Dở

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010

RỰC LỬA HÒANG HÔN [11V]

Hơi gió thoảng nhẹ mang theo mùi hương của cây sấu già, nắng hoàng hôn chiếu thẳng vào toà nhà đối diện làm nổi lên dãy chữ quảng cáo trông rất đẹp. Những tia nắng chiều in hằn lên đôi mắt người thiếu nữ như chất chứa cả một niềm hy vọng. Bên chiếc giường sắt, đặt gần cửa sổ bệnh viện, hình ảnh người thiếu nữ với vẻ mặt xanh xao, thân hình gầy gò, đôi mắt sâu hoắm bệnh tật hướng ra ngoài khoảng không vô tận như cố tìm kiếm cái gì sâu xa lắm. Đó là Liên, cô thiếu nữ thôn quê đã phạm phải sai lầm rất lớn, sai lầm đã khiến đời cô tan nát, không gì cứu vãn nổi, cô đã mang bên mình căn bệnh thế kỉ, đó là kết quả một thời lầm lỡ của một người con gái chỉ vì muốn thoát khỏi cái nghèo mà dám đánh liều cả tuổi trẻ của mình. Thế là cuộc sống của Liên giờ chỉ là những ngày tháng ngắn ngủi, bởi cái căn bệnh quái ác đó lúc nào cũng dày vò, xâu xé cô, lúc nào cũng muốn cướp đi mạng sống của cô như một gã thần chết gớm ghiếc đang cầm chiếc gậy lưỡi hái với vẻ mặt lạnh lùng, đáng sợ chuẩn bị kết liễu cuộc đời người con gái trẻ. Cô đã phải sống như thế hơn một năm trời. Một năm đủ để con người ta làm tốt được biết bao nhiêu việc, thế mà giờ cô giống như một của nợ cho tất cả mọi người. Những nỗi đau đớn của cơn bệnh chẳng là gì đối với cô, tuy nhiên cô đã phải sống trong cả sự hối hận và nhục nhã. Sự dằn xé, cắn rứt lương tâm đau đớn hơn cả một nhát đâm của thần chết. Tại sao lại như thế? Câu hỏi mà cô cứ tự nhủ như thế không biết bao nhiêu lần kể từ khi sự thật tàn khốc ấy bỗng dưng làm rẽ ngang cuộc đời người con gái. Phải chăng vì bản thân quá bồng bột, ngây thơ, sự hiếu kì của tuổi trẻ nên mới trở thành miếng mồi ngon của bọn xấu. Cô đã rời bỏ ngôi nhà yêu thương của mình, rời bỏ quãng đời học sinh tươi đẹp và cả người mẹ già tội nghiệp, cô từ bỏ tất cả chỉ muốn đi tìm sự giàu sang, sung túc cho bản thân, ai ngờ giờ đây cuộc đời của cô lại kết thúc ngay chính bệnh viện này.

Nỗi đau đó dằn xé vào cả tận lương tâm. Liên cảm thấy mình không còn mặt mũi nào để tiếp xúc với mọi người hay để đi tìm gặp lại người mẹ già thân yêu của mình. Hằng ngày, lúc nào cũng vậy, với chiếc khăn trắng phủ người, năm trên chiếc giường sắt thân thuộc, nhìn ra cửa sổ, ngửi mùi hương quen thuộc của cây sấu già, nghe tiếng bước đi nhẹ nhàng của những thiên thần áo trắng lòng cô lại cảm thấy nhẹ đi phần nào. Cô đã từng mơ ước được lả một bác sĩ giỏi chăm sóc người bệnh nhưng giờ thì chính cô lại là bệnh nhân cần được chăm sóc. Thật trớ trêu! Nghĩ đến đó Liên lại khóc, khóc tức tưởi nhưng chả hiểu sao càng khóc Liên càng thấy nước mắt lại vơi dần đi. Có lẽ cô đã khóc quá nhiều, cô khóc mãi mà chả biết mình khóc bao nhiêu: một lần, hai lần, hàng trăm lần hay hơn thế nữa. Cô cứ khóc mãi thôi, khóc cho đến không còn nước mắt để mà khóc nữa. Vả lại Liên đã mệt mỏi quá rồi, chẳng còn sức đâu nữa mà khóc.

Ở cái bệnh viện này hơn một năm rồi, Liên đã chứng kiến biết bao hoàn cảnh, họ đều là những người đã lỡ phạm sai lầm như Liên. Lúc đầu, cô chẳng muốn gặp ai, bởi cái cảm giác xấu hổ, ngượng nghịu không cho phép cô làm thế. Nhưng, càng lúc cô càng nhận ra tại sao cô cứ phải bó buộc bản thân mình như thế, tại sao phải trốn tránh? Cô và họ đều cần được quan tâm , chia sẻ, thế thì việc gì phải ngại ngùng. Và giờ trái tim người thiếu nữ đã có thể vượt ra ngoài sự khép nép, rụt rè của bản thân để hoà mình vào cùng một trái tim của những con người đồng cảnh ngộ. Giờ đây cô mới nhận ra cuộc đời của cô chưa hẳn đã kết thúc một cách vô nghĩa như thế, cô cảm thấy mình hạnh phúc. Bởi đối với cô, xã hội này không còn xa lánh nữa, cô vẫn nhận được những tình cảm chân thật từ những con người ấm áp tình yêu thương. Dù rằng cái quá khứ nhục nhã kia vẫn ẩn hiện trong lòng người thiếu nữ nhưng giờ đây nó đã tan biến hoàn toàn. Sự tuyệt vọng, đau đớn sẽ không còn nữa mà thay vào đó là cả một niềm hạnh phúc tràn đầy như cây sấu già cởi bỏ lớp áo cằn cỗi, như hoàng hôn bỗng rực lên ngọn lửa làm sống dậy lòng người, ngọn lửa của tình yêu thương, của những tâm hồn đồng điệu cùng kéo lên khúc nhạc tha thiết của tình người,

Liên mở toang cánh cửa sổ, thò tay hứng những ánh hoàng hôn rực lửa...

Trần Thị Hà - VK10

VÀO THU [11V]

Khi trời xanh duyên dáng khoác chiếc áo mây mềm trắng
Và đất nâu lác đác lá vàng rơi
Gió phiêu bồng còn mải miết rong chơi
Lặng lẽ thu về không báo trước.

Con đường cũ nhớ nhung từng nhịp bước
Bỗng vỡ òa - rộn rã áo trắng bay
Nắng hình như dịu lại. Ô hay!
Sóng bỗng nhiên trầm lắng
Bao đàn chim áo trắng
nô nức về tựu trường
Thu không vàng
Thu trắng mây,
Áo trắng tung tăng khắp nẻo đường
Màu vàng lá khuất chìm trong màu trắng
Mây và áo lung linh trong vàng nắng
Gió rong chơi vấp phải cổng vào thu.

Lê Đức Hoàng Vân - VK10

TRƯỜNG CŨ [11V]

(Nhớ thương về thầy cô giáo trường Nguyễn Huệ thân yêu)


Em về thăm lại trường xưa
Gió xô lảo đảo hạt mưa tháng mười
Vẫn còn đây tiếng nói cười
Chen trong kí ức một thời ngây thơ
Một thời nghịch ngợm mộng mơ
Bao ngày xa cách không mờ nhớ thương
Thầy cô dù tóc pha sương
Vẫn xanh lời giảng mở đường em đi
Rưng rưng lòng biết nói gì
Ơn thầy cô mãi khắc ghi trang đời
Lạy trời mưa cứ mãi rơi
Để em có cớ chưa rời trường xưa
Lạy trời trời hãy cứ mưa
Để em tạm trú dưới trưa hiên trường

Lê Đức Hoàng Vân - VK10

LÁ THƯ MÀU TÍM [11V]

Có lá thư màu tím
Ai vội vàng trao tay
Bé vấp chân suýt ngã
Trả lại này! Ô hay!

Ô hay! nhanh chân thế
Quay ngoắt đi mất rồi
Bé giấu thư vào cặp
Bạn bè ghẹo chết thôi!

Vòng xe reo với gió
Đường về quên ngắm mây
Nao nao từng sợi nắng
Kể với mẹ sao đây

Bé có mail trên mạng
Sao không vào gửi thư
Ôi! sao mà rắc rối
À! Phải rồi hình như

Hình như ai không thích
Chữ bàn phím vô hồn
Nét bút mềm nắn nót
Như xao xuyến bồn chồn

Nét bút nghiêng nghiêng ấy
Cứ theo bé suốt ngày
Làm sao delete được
Lá thư tình viết tay

Lá thư tay màu tím
Đã dấu vào góc riêng
Sao lúc nào cũng thấy
Dòng chữ tròn nghiêng nghiêng

Sáng nay bé đến lớp
Thoáng bóng ai đứng chờ
Bỗng thấy mình lính quýnh
bước nhanh và … làm ngơ

Lê Đức Hoàng Vân - VK10

CẢM ƠN [11V]

Xin cảm ơn biển lặng
Cho thuyền cha ra khơi
Cảm ơn bờ cát trắng
Cho thuyền về nghỉ ngơi

Xin cảm ơn hạt muối
Mẹ gánh quằn đôi vai
Nuôi em đến trường học
Xanh giấc mơ ngày mai

Cảm ơn thầy cô giáo
Trăn trở lời giảng bài
Cho em bao kiến thức
Làm hành trang tương lai

Xin cảm ơn bè bạn
Cùng vui buồn bên nhau
Yêu thương và hờn dỗi
Cho trái tim thêm giàu

Cảm ơn đời rộng lượng
Cho em bao ước mơ
Con đường dài phía trước
Có nhọc nhằn và…thơ

Lê Đức Hoàng Vân - VK10

Vào hạ [11V]

Con ve vừa lột xác sầu
Trèo lên cây phượng hát câu nhạc hè
Ve vè ve vẻ vè ve
Từng mâm phượng đỏ rợp che sân trường
Ai về với núi mù sương
Ai về đồng ruộng ngát hương lúa vàng
Ai về biển sóng ầm vang
Áo ai trắng nhớ ngỡ ngàng lối xưa
Nắng vàng mắt nhớ cơn mưa
Tiếng ve vang nhịp nhặt thưa bồi hồi
Hương mùa hạ chín bờ môi
Vầng trăng mười sáu nghiêng trôi về trường

Lê Đức Hoàng Vân - VK10

ĐƠN PHƯƠNG - NHỚ [11T]

ĐƠN PHƯƠNG
Một ngày như bao ngày khác. Bình minh lên. Ánh nắng dịu dàng xoa lên cánh đồng xanh thật êm. Gió nhẹ nhàng đu đưa từng chiếc lá trên hàng cây. Nụ hoa mơn mởn đón lấy giọt sương đầu tiên trong ngày. Và trong tớ bỗng thật nhiều ước muốn. Tớ ước gì tớ là cánh đồng kia để được cậu xoa mỗi ngày, ước là chiếc lá trên cây dể được cậu đu đưa đâu đó, là nụ hoa sắc màu rực rỡ để được ép vào trang sách trắng.Tớ còn ước tớ là trang sách trắng để giữ lấy từng nét chữ xinh, ước tớ là cây bút xinh để nâng niu từng ngón tay bé nhỏ. Rồi cậu đến như làn mây buổi sớm, tinh sương không gợi chút ưu phiền, hồn nhiên bên bạn bè trò chuyện. Chẳng biết rằng tớ ở đây , ngắm nhìn cậu như một thiên thần bé nhỏ, với đôi cánh trắng hồng tinh khiết , đem yêu thương cho tất cả mọi người.

Nguyễn Hữu Hoàng – 11 Toán

Nhớ
Lặng lẽ trong em một nỗi buồn
Vì sao nhung nhớ, nhớ đâu đây
Cành liễu thu đưa vờn gió lượn
Ôi cặp bồ câu ngơ ngác bay.


Dịu dàng dáng ngọc khung cửa sổ
Làn mây thỏa ước bóng chiều sa,
Ngoài kia lá rụng theo gió cuốn
Cho nỗi lòng em lại nhớ nhà.

Nguyễn Hữu Hoàng – Nguyễn Kim – 11 toán

THÔNG BÁO BÌNH CHỌN SÁNG TÁC 2009 - 2010

Tổ Ngữ Văn và BCH Đòan trường phối hợp tổ chức cuộc thi sáng tác cho học sinh cũ và đang học tại trường năm học 2009 - 2010 (Thể lệ xin xem tại trang Diễn đàn học sinh Lê Quý Đôn Bình Định). Ban Tổ chức mở cuộc bầu chọn cho tòan đợt tại trang Tuyển sáng tác học sinh, mời các thành viên và mọi người quan tâm cùng bình chọn.
DANH SÁCH TÁC PHẨM BÌNH CHỌN ĐỢT 1 BÊN DIỄN ĐÀN HỌC SINH (CHỌN 1 TÁC PHẨM TÂM ĐẮC NHẤT)
1. Lớp 11T:
- Đơn phương (tản văn)- Nguyễn Hữu Hoàng
- Nhớ (thơ) - Nguyễn Hữu Hòang - Nguyễn Kim
2. Lớp 11V:
- Vào hạ (thơ) - Lê Đức Hoàng Vân
- Cảm ơn (thơ) - Lê Đức Hoàng Vân
- Lá thư màu tím (thơ) - Lê Đức Hoàng Vân
- Trường cũ (thơ) - Lê Đức Hoàng Vân
- Vào thu (thơ) - Lê Đức Hoàng Vân
- Rực lửa hoàng hôn (truyện) - Trần Thị Hà
3. Lớp 10A1:
- Tiếng thầy (thơ) - Lê Thị Diễm Lệ
4. Lớp 11A1:
- Tâm sự nhỏ của con (tản văn) - Nguyễn Đặng Thùy Trang
- Tản mạn trời mưa (tản văn) - Nguyễn Đặng Thùy Trang
- Trở về (tản văn) - Nguyễn Đặng Thùy Trang
5. Lớp 12L:
- Thơ (3 bài) - Trịnh Đình Hiển
6. Lớp 10V-A:
- Thoáng tâm tư (thơ) - Trần Thái Diễm Chi
- Phương và em (thơ) - Trần Thái Diễm Chi
- Cào cào lá tre (truyện ngắn) - Trần Thái Diễm Chi
7. Lớp 10T-L:
- Chiều hoàng hôn (tản văn) - Hoàng Tố Quyên
8. Lớp 12Si:
- Để (thơ) - Trần Ngọc Quý
9. Lớp 11Si:
- Thầy (truyện ngắn) - Trương Thị Bích Hoa
10. Lớp 11L:
- Người yêu bí mật (truyện ngắn) - Thùy Linh
- Vectơ tình bạn (truyện ngắn) - Nguyễn Quang Khải
11. Lớp Văn khóa 7 (2005 - 2008):
- Thầy đâu (thơ) - Hoàng Thanh Hải
12. Lớp 11A2
- Như một chú ếch con sống nơi trời rộng - Cao Nguyễn Hòang Oanh

(Danh sách tiếp tục cập nhật...)

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2010

Nhớ Nguyễn Khuyến

Bùi Đình Vinh là hội viên trẻ nhất của CLBVH Xuân Diệu, được kết nạp khi còn là học sinh lớp chuyên Văn của trường THPT chuyên Lê Quý Đôn. Vinh từng đạt giải Nhất cuộc thi thơ Nguyên tiêu tỉnh Bình Định.

Bài thơ đạt giải Nhất cuộc thi thơ Nguyên tiêu của hội VHNT Bình Định:
Bùi Đình Vinh
(12 chuyên Văn – THPT chuyên Lê Quý Đôn)
NHỚ NGUYỄN KHUYẾN
Cụ đồ già ngồi uống rượu với chiều xuân
Bao dâu bể chốn vườn xưa là thế
Mười năm gió bụi
Tiếng chim quyên
Lối cũ
Đi về…

Rượu chiều xuân có nhạt mùi hơn?
Chẳng được như Đào Tiềm thênh thang
hoa cúc
Đâu say vì rượu
Chếnh choáng cõi lòng
Nước thẳm non cao

Con đường làng
bước khấp khểnh chênh chao
Quê hương vẫn đẹp như bức tranh Người
đã vẽ
Cá lội, cò bay, nước về lụt lội
Lại lo dân mình thiếu đói quanh năm

Câu thơ Người thắm màu dân dã
Khoai, lúa, đậu, cà hồn hậu thôn quê
Mùa thu vào thơ như là hẹn ước
Ánh trăng loe còn huyền ảo đến bây giờ

Người đi rồi trời thăm thẳm cao hơn
Núi Đọi nghiêng mình bồng bềnh mây trắng
Cụ đồ già nhìn ra xa tít tắp
Trọn đất nước mình xanh đến mênh mông

KHI GIA ĐÌNH LÀ NỖI SỢ

  • Phan Nguyễn Trà Giang
(Bài đạt giải Nhất cuộc thi NHÀ BÁO VỚI TRẺ EM VIỆT NAM 2006 - 2007)
Gia đình là tế bào của xã hội, là điểm tựa tinh thần của mỗi thành viên và là môi trường tốt nhất để hoàn thiện nhân cách của mỗi con người. Khái niệm ấy có lẽ chúng ta đã nghe quá nhiều trên các phương tiện thông tin đại chúng, nhiều đến nỗi người ta phải cất lên tiếng than muôn thuở: “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!”. Vâng thì “Biết rồi,…” nhưng trên thực tế hiện nay có rất nhiều gia đình tồn tại không còn đúng nghĩa của hai tiếng thiêng liêng ấy, nghĩa là: bố một nơi, mẹ một ngả, con cái muốn làm gì thì làm… những gia đình kiểu này vô hình trung gieo vào lòng những đứa con vô tội những nỗi sợ, những vết cứa tinh thần mà không gì có thể bù đắp được.


Tôi muốn bắt đầu bài viết của mình bằng câu chuyện của Võ Văn B - một học sinh lớp 10 trường Lê Quý Đôn – Bình Định. Mùa hè, trường được nghỉ học hơn một tháng, đó là quãng thời gian lý tưởng để các bạn học sinh ở huyện xuống thành phố trọ học được về nhà nghỉ ngơi, vui vẻ cùng gia đình. Thế nhưng, B thì khác. Thời gian cậu ở nhà đâu khoảng dăm ba ngày, còn lại cậu dành hết thời gian của mình cho khu nội trú của trường – nơi mà cậu bảo: “Đấy mới là nhà của mình”. Khi tôi hỏi: “Hè mà sao B không về nhà? Về nhà có sướng hơn không? Có ba, có mẹ, có…”. B chợt ngắt lời tôi: “Thôi! Đừng kể nữa! Mình không thích về nhà vậy thôi!”. Tôi tò mò: “Chỉ đơn giản thế thôi sao?”. Ngập ngừng một hồi lâu, B mới thì thầm kể: “Không, không phải là mình không thích về nhà mà là mình thấy sợ, nói đúng hơn là mình chán gia đình mình lắm rồi. Mỗi lần về toàn nghe ba mẹ cãi nhau thôi!”. Ra vậy, B nói tiếp: “Hồi mới vào lớp 10, một tuần mình về nhà một lần, tại nhớ nhà quá mà”, B cười hiền giải thích thêm, “nhưng cũng trong năm đó, ba mình bị mất việc. Ông buồn nên ngày nào cũng uống rượu rồi trở thành con sâu rượu từ khi nào mình cũng chẳng nhớ, chỉ biết “rượu vào thì lời ra”, ba mình chửi bới om sòm, có khi còn đánh cả mẹ và em mình nữa. Nhìn cảnh ấy mình thấy chán rồi đâm ra sợ. Mình cũng muốn về nhà lắm chứ, nhưng cứ nghĩ đến cảnh mẹ vừa khóc, vừa thu dọn chén bát vỡ, còn thằng em thì nép vào cảnh cửa chẳng nói chẳng rằng, mình thật sự buồn. Sau này mình không về nhà thường xuyên nữa. Với mình, về nhà chỉ đồng nghĩa với việc xin thêm tiền để ăn uống, chi tiêu thôi”. Nói đến đây, B đâm ra lung túng, cười gượng gạo. Tôi cũng không hỏi gì thêm, chỉ thấy lòng chất chứa ngổn ngang trăm mối suy nghĩ.

Khu nội trú của trường trong những ngày hè không chỉ có mỗi mình B mà còn có một số người cũng cùng chung hoàn cảnh như vậy. Với D là nỗi buồn khi ba mẹ chia tay nhau; với K là nỗi buồn khi không được ba mẹ quan tâm, chăm sóc cho dù nhà K rất giàu; song khi được hỏi tại sao các ấy không về thăm nhà?”, tất cả đều chung một câu trả lời: “Sợ”. Sợ những bữa cơm không có người nấu nướng, sợ thái độ thờ ơ khi cha mẹ mải mê lao vào vòng xoáy của đồng tiền, hay sợ tiếng cãi vã lẫn nhau của các bậc sinh thành đáng kính? “Có lẽ là cả ba” – B bảo với tôi như thế.

Khi gia đình trở thành nỗi sợ thì vai trò của gia đình đối với mỗi cá nhân dường như không còn nữa. Nó trở thành nỗi ám ảnh trong suy nghĩ vừa chợt lớn của những đứa trẻ vị thành niên. Nếu gia đình là nơi để bạn khoe những thành công, là bến bờ bình yên để bạn quay về mỗi khi vấp ngã, là điểm tựa để tình yêu thương trong bạn lớn lên từng ngày; thì với B, với K, D những thành công mà họ gặt hái được trong các kì thi học sinh giỏi cấp tỉnh, cấp Quốc gia và cả Olympic truyền thống 30-4 toàn miền Nam nữa cũng chẳng biết để làm gì, để khoe với ai khi gia đình đã trở thành một cái gì đó xa lạ lắm trong kí ức của mỗi người.

Khi đặt bút viết bài này, tôi bỗng cảm thấy mình còn may mắn rất nhiều so với bạn bè cùng trang lứa. Tôi còn có mái ấm để quay về mỗi khi buồn nhất, tôi còn có vòng tay yêu thương của ba mẹ vỗ về, an ủi khi tôi khóc vì gặp thất bại, và tôi còn có những ánh mắt biết nói, biết tự hào của những người thân trong gia đình dành cho tôi khi đạt được một thành công nho nhỏ.

Cuộc sống mỗi ngày càng hiện đại, con người của thế kỉ XXI dường như sống gấp gáp hơn, vội vã hơn. Gia đình trong suy nghĩ của một số người lớn chỉ dừng lại ở nỗi lo “cơm, áo, gạo, tiền”, ở trách nhiệm giữa người này với người khác, mà vô tình quên đi còn có một thứ quan trọng hơn tất cả, đó là tình yêu thương giữa những người thân trong gia đình. Tiền bạc có thể đầy rồi vơi, nhưng tình yêu mà mỗi cá nhân trong gia đình dành cho nhau “chẳng hề hư mất bao giờ”. Một lời nhắn nhủ nhỏ nhoi mà tôi muốn gửi đến các bậc làm cha làm mẹ: đừng để gia đình trở thành nỗi sợ trong tâm trí các con, đừng biến gia đình thành một thứ ác mộng trong tâm hồn con trẻ, hãy để gia đình tồn tại theo đúng nghĩa của nó; mãi mãi là những ngọn nến lung linh trong cuộc đời của mỗi con người.